Quái dị, tự dưng điên điên làm thơ mới sợ chứ, ai đọc thì cho cái .. comment nhé ^_^

Chợ hoa chiều 30 tết

Khi đến chợ hoa, hoa đã hết
Chỉ còn một đóa cúc tàn thôi
Cuối năm chiều lẩn vào sương khói
Đứng lặng chợ hoa, khóc hộ người

Cứ mỗi mùa xuân đến

Ơ kìa! Xuân đã đến
Bụi bay mềm tóc em
Trăng đêm hoa dại nở
Đường về thơm mùi em

Ơ kìa! Xuân đã đến
Lúa xanh ngát cánh đồng
Ngô trổ bông lập lờ
Sếu trắng trời ngang sông

Cứ mỗi mùa xuân đến
Dâng nhựa sống cho đời
Để lòng ta bối rối
Đón xuân về, em ơi!

Hơi củ chuối, cực ngang và … chẳng có vần, đúng là thơ Hà con =))

 

Em chưa là của anh
Mà cứ lo bị mất

Trước em thấy gì cũng thiếu
Gần em thành kẻ tham lam

Người ta khao khát tự do
Với em anh muốn làm nô lệ

Bên em anh thành kẻ huyên thuyên
Riêng một lời riêng thì không dám nói

Em ơi, đâu phải cố quên
Làm sao quên được nỗi nhớ.

Bắc Ninh, 08-08-2009

 

YÊU (Xuân Diệu)

Yêu là chết ở trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu.
Cho rất nhiều song nhận chẳng bao nhiêu
Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết …

Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt.
Tưởng trăng tàn, hoa tạ với hồn tiêu,
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu!
Yêu , là chết ở trong lòng một ít.

Họ lạc lối giữa u sầu mù mịt,
Những người ai theo dõi dấu chân yêu;
Và cảnh đời là sa mạc cô liêu.
Và tình ái là sợi dây vấn vít.
Yêu , là chết ở trong lòng một ít.

Còn yêu, trong tiếng Anh là LOVE, và xin gửi những bức ảnh này tới những ai đã yêu (hy vọng ít người ở trong nhóm này :P ), đang yêu và sẽ yêu

© 2012 Hapm's Blog Suffusion theme by Sayontan Sinha