Chàng ra đi chàng đã ra đi phương trời thật xa xôi,
có lẽ không bao giờ về đây nữa.
Giữa màn đêm 1 mình em cứ thế em trông chờ,
chờ đợi 1 người đã quên em.

Dù cho bao người nói con tim em khờ và ngu ngơ,
bởi đã yêu anh thật lòng như thế.
Dẫu lòng anh nào bận tâm,suốt tháng năm âm thầm,
em vẫn chỉ yêu 1 mình anh.

Thời gian vẫn tiếp nối cũng đã có đôi lần,
tưởng em đây đã quên anh,quên đi hết ân tình.
Rồi nhận ra khi yêu ai em vẫn có bóng hình,
hình của anh khi bên em không phải anh.

Và em biết suốt kiếp vẫn mãi chỉ yêu người,
ở sâu trong con tim thâu câu chung thủy không mờ.
Dù đợi thêm bao nhiêu lâu em cũng sẽ vẫn chờ,
chờ ngày mai ta sẽ lại sánh vai.

© 2012 Hapm's Blog Suffusion theme by Sayontan Sinha