Những câu nói trên đầu môi phải chăng người trao cho riêng mình tôi.
Dẫu đã biết anh không hề yêu nhưng vẫn mơ mộng nhiều.
Vì anh lạnh lùng băng giá, còn tôi con tim thật thà nên mình tôi ôm lòng đêm nhức nhối.
Xa là nhớ, đêm nằm mơ mơ tình ta xanh như bài thơ.
Ánh trăng sáng soi màn đêm đưa tình yêu qua thềm.
Vì sao người không nhận lấy để tôi hoang mang tháng ngày, anh ở đâu cho tình tôi miên man.
Ngày qua ngày gió thét gào vì anh hững hờ.
Dù biết sẽ buồn lòng vẫn mãi chờ.
Một mai đường xa chung đôi ân tình tuyệt vời lên ngôi.
Tình yêu của những phút đầu tựa như phép màu.
Sưởi ấm cõi lòng vượt qua nỗi sầu.
Để đêm mùa đông trôi xa, nụ cười rạng ngời trên môi thiết tha.
Anh nhớ lúc mới biết yêu lần đầu
Tình ta trong xanh như trang giấy trắng
anh vẽ bức tranh yêu đương thật đẹp
Trong đó có hai trái tim kề bên
Nguyền thề đi chung trên con đường yêu
Dẫu thế nào ta vẫn ở bên nhau
Trang giấy trắng đó đến nay hao gầy ( em vội xa , em vội xa )
Vì em xa anh ra đi chốn ấy ( em lãng quên , em lãng quên )
anh ở nơi đây cô đơn bao ngày ( nhớ em , nhớ em )
Năm tháng trái tim vẫn luôn còn đây ( bao ngày qua , bao ngày qua )
Mà người xa anh xa luôn tầm tay
Hứa quay về sao anh chờ hoài chẳng thấy ( ô hố )
Mãi mong người trở về
Tìm lại phút giây đôi ta hẹn thề
Cùng nhau bước đi trên con đường về
Ngày xưa chúng ta vẫn hay thường mơ
Một ngày như thế
Đến khi người trở về
Người lại bước đi bên ai vậy nè
Để cho nỗi đau tôi thêm nặng nề
Giờ đây ấm êm biết em có nghe
Chỉ riêng mỗi anh mãi mong chờ em
Mà sao em nỡ : Người về tình không về
Trang giấy trắng đó đến nay hao gầy
Vì em xa tôi ra đi chốn ấy
Tôi ở nơi đây cô đơn bao ngày
Năm tháng trái tim vẫn luôn còn đây
Mà người xa tôi xa luôn tầm tay
Hứa quay về sao tôi chờ hoài chẳng thấy ( ô hố )
Mãi mong người trở về
Tìm lại phút giây đôi ta hẹn thề
Cùng nhau bước đi trên con đường về
Ngày xưa chúng ta vẫn hay thường mơ
Một ngày như thế
Đến khi người trở về
Người lại bước đi bên ai vậy kìa
Để cho nỗi đau anh thêm nặng nề
Giờ đây ấm êm biết em có nghe
Chỉ riêng mỗi anh mãi mong chờ em
Mà sao em nỡ : Người về tình không về
Đến với nhau làm chi để rồi em phải ra đi theo một tình yêu mới gọi , tôi mãi đợi chờ , tôi mãi nhớ em , có những lúc đêm về thao thức mà lòng tôi chợt như rạng nức , mà em có biết anh đau , đau vì nhớ em , đau vì yêu em , mà em nào hay mà em nào biết , giờ người quay về mà tình chẳng về , em xa xôi , tôi đơn côi , đơn côi biết rắng trái tim tôi đang lẻ loi , nhớ em , tình yêu của tôi
Mãi mong người trở về
Tìm lại phút giây đôi ta hẹn thề
Cùng nhau bước đi trên con đường về
Ngày xưa chúng ta vẫn hay thường mơ
Một ngày như thế
Đến khi người trở về
Người lại bước đi bên ai vậy nè
Để cho nỗi đau tôi thêm nặng nề
Giờ đây ấm êm biết em có nghe
Chỉ riêng mỗi tôi mãi mong chờ em
Mà sao em nỡ : Người về tình không về
Con vẫn tìm bố
Con thấy bố một trưa mùa đông ôm con ngủ, dịu dàng và yêu thương, là khi con còn bé bỏng và cần che chở. Con thấy bố của con nựng con trên vai, cao hơn hẳn mọi người, và cười vang hơn hẳn mọi người…
Đêm nay mưa to quá, gió quật cũng dữ dội nữa, mà nỗi nhớ của con thì cồn cào quay quắt không chịu đựng nổi. Tiếng gió ngoài kia cứ thét gào trong khi cái nỗi cô đơn xa nhà và thiếu vắng tình cảm thì đang gào thét trong con, lạnh lẽo và vô vọng đến kì lạ.
Gọi ai khi không có nổi một tiếng đáp, gọi như thế nào khi mà đã lâu lắm rồi không còn gọi như thế nữa, cái tiếng gọi tưởng giản đơn mà hóa ra lại có sức mạnh ghê gớm. Con gọi bố, con đi tìm bố, dù thế nào thì cũng mong sẽ tìm ra, và nhất định là phải tìm ra bố, một bố của con đang hiện diện, đang tồn tại ở đâu đó…
…và…
…Con nhìn thấy bố
Con vẫn nhìn thấy bố ở đâu đây.
Con thấy bố một trưa mùa đông ôm con ngủ, dịu dàng và yêu thương, là khi con còn bé bỏng và cần che chở. Con thấy bố của con nựng con trên vai, cao hơn hẳn mọi người, và cười vang hơn hẳn mọi người, bởi lúc đó, con hạnh phúc nhất, xinh xắn nhất, lanh lợi nhất trong mắt bố.
Con thấy bố đưa con đi xem sông mùa nước lên, nói tại sao bố đặt tên con là Hà, mênh mông sông nước, lồng lộng gió, êm đềm, dễ thương mà cá tính. Con thấy bố mua quất hồng bì cho con ăn vì cái tội hay bị ho. Mỗi đêm khi tiếng ho của con vang lên là bố lại ôm con thật chặt, biết đâu tại trời lạnh, con thấy mình được chăm sóc và ân cần dỗ dành, con cảm nhận được mình là tài sản quý giá nhất của bố.
Con nhìn thấy bố trở con đi chơi nhà bạn bè bố, các bác yêu chiều con như một cô công chúa nhõng nhẽo, nhiều chuyện, bé bỏng và xinh đẹp, con tìm thấy trong mắt bố một niềm tự hào, thích thú vì đứa trẻ nhỏ mà sớm biết lý luận với những câu trêu đùa của các bác.
Con thấy bố trong bữa ăn, khi con ngồi trong lòng bố, nuốt ngon lành những món tuyệt nhất bố dành cho con, hạnh phúc vì con là một là riêng là duy nhất trong trái tim bố, ấm áp đến kì lạ.
Con còn thấy bố trong những buổi tối ngồi nghe người ta ngâm thơ qua chiếc đài caset, con được bố huấn luyện cho cách pha cafe nóng bê lên cho bố, con gái bố còn nhỏ nhưng cũng đảm đang lắm, nắm rõ từng sở thích, lịch làm việc của bố. Con thấy bố khi bệnh, con luôn đòi phần chăm sóc bố, ngồi ăn cùng bố, bưng nước nóng cho bố rửa mặt, loanh quanh luẩn quẩn bên bố với những câu chuyện vu vơ, trẻ con. Con thấy bố nhìn con hài lòng và hãnh diện, con thấy hạnh phúc ấy, niềm vui ấy là bất tận.
Nhưng ở nhiều nơi, vào nhiều thời điểm, con không muốn nhìn thấy bố…
Con ghét cay đắng hình ảnh bố khi người ta đưa bố nằm vào một vật thể lạ nào đó và cố gắng đóng nắp lại trong sự ngỡ ngàng, gào thét của con. Con sợ hãi cái cách nhìn thấy bố ngay trước mặt con mà lại cách một tấm gỗ khiến con không thể với tới được, không thể ôm lấy bố được, trong khi đó, cô con đang ôm con thật chặt, xoa dịu những tiếng nấc nghẹn.
…Ai bảo con người ta sinh ra đã biết yêu thương, ai bảo con người ta yêu thương nhau từ những điều nhỏ bé kì diệu nhất, ai bảo những hành động giản đơn cũng có thể biến thành một kỷ niệm đẹp ghi lại trong tim, ai bảo con quá giống bố, ai bảo dòng máu kì diệu đang chảy trong người con là những gì còn lại quý giá nhất của bố…
Mười năm sắp qua, con cố gắng để nhìn thấy bố ở thật nhiều nơi, và cũng cố gắng để quên bố ở thật nhiều thời khắc trong đời. Mười năm để thấy bố quan trọng với con như thế nào, mười năm phiêu bạt trong những mơ mộng, những tưởng tượng, những tìm kiếm và những lãng quên, mười năm của yêu thương không sao kể siết.
Mùa đông lạnh, mùa đông cồn cào buồn và da diết nhớ, mùa đông hanh hao, lạnh lẽo, cô đơn, mùa đông của thật nhiều những kỷ niệm.
Ngồi nhìn chiếc lá rụng rơi theo cội nguồn
Lá rơi… lá rơi…
Rồi khi anh đến dịu êm trong cuộc đời
Nhớ thêm… nhớ thêm…
Giờ đây sao trống vắng nhớ anh em buồn
Buồn ? Vì ai ?
Vì sao tôi bỗng thấy nỗi cô đơn trong lòng
Ai ? Vì ai ?
Những lúc gặp nhau anh đâu nào có biết
Có những hờn ghen nhỏ nhoi
Tiếc nuối làm chi yêu thương và dĩ vãng
Thà rằng anh nói tiếng chia tay
Thà đừng biết đến để em không buồn đau
Thà đừng biết đến làm chi !
Trống vắng chiều nay dâng trong lòng em
Tình em còn đây còn trong nồng say
Và em ngồi đây chờ ai, đợi ai ?
Chiều về nắng tắt, hoàng hôn đang buông dần
Lá rơi, lá rơi..
Rồi khi anh đến dịu êm trong cuộc đời
Nhớ thêm… nhớ thêm..
Giờ đây sao……………………..
Ngày hôm qua như trong giấc mơ
Bao xa cách chỉ như một chớp mắt
Bài ca ngọt ngào tìm quá khứ
Vẫn chưa vơi trên đôi bờ môi
Và cơn mưa nơi đâu đã đến muốn xoá mờ bao vết chân năm tháng
Hạt mưa buông trong đôi mắt em
Và anh đã uống trên môi
Ngàn con sóng vỗ là muôn ước mơ đợi chờ
Bao bôn ba vẫn sống trái tim thật thà
Còn nguyên dấu vết bên nhau ta sống những tháng năm qua
Một ngọn nến thắp lên, vẫn cháy trong bão giông
Và còn mãi cháy sáng trong đời
Mãi cháy sáng lung linh màu
Bên nhau ta sống những tháng năm qua
Một tình yêu đã trao trong hơi thở vẫn ấm
Và còn nguyên trong trái tim ta
Ngày hôm qua
Bài ca đó theo cơn gió qua và tìm đến trong đêm làm cơn mơ
Cơn mơ thì thầm nhiều ước muốn
Vẫn khát khao trên đôi bờ mi
Và anh biết cơn mưa đã đến muốn chôn vùi bao tiếng gọi say đắm
Chỉ còn trong tim anh vẫn ước nguyện: xóa hết áng mây đen
Tình yêu chắp cánh tìm lại phút giây ngọt ngào
Ðể biển gọi con sóng sẽ thêm cuộn trào
Còn nguyên dấu vết bên nhau ta sống những tháng năm qua
Một ngọn nến thắp lên, vẫn cháy trong bão giông
Và còn mãi cháy sáng trong đời
Mãi cháy sáng lung linh màu
Bên nhau ta sống những tháng năm qua
Một tình yêu đã trao trong hơi thở vẫn ấm
Và còn nguyên trong trái tim ta
Ngày hôm qua
Dù rằng xa cách nhưng trái tim còn trẻ mãi
Và trái tim đó sẽ không già
Và không băng giá
Trái tim còn vẫn tin ngày hôm qua
Và tin cho muôn ngày xa…
Tiếp tục với đống album nhưng lần này người hì hụi là thằng em, hix, nó up cả HD luôn, gần 300Mb, chết mất )
Ngày xuân vui cưới
Lời 1:
Ô vui quá xá là vui,
Nhà trai bên gái ai nấy cũng thật tươi.
Ngày xuân hoa lá khoe màu tươi,
Muôn sắc huy hoàng tô thắm cho ngày vui.
Mừng tân hôn chúc chú rể mới,
Tôi chúc cô dâu hiền nên mối duyên trầu cau.
Cô dâu duyên dáng xinh thật là xinh,
Bên chú rể hiền xứng lứa lại vừa đôi.
Quan viên hai họ chúc mừng,
Cho đôi vợ chồng nên mối duyên trầu cau.
Ô vui quá xá bà con ơi,
Nhà trai là hăng hái bên gái kém gì đâu.
Ngày xuân ta hát câu bền lâu,
Ta hát khúc sum vầy cho ngất ngây trời mây.
Bà Hai đang nói với thầy Tám,
Tui tính năm này tui cưới luôn cho thằng Sáu,
Anh tính cho rồi tui với anh đi làm sui.
Ông sui cũng đang nói với bà sui,
Dâu với rể hiền xứng lừa thiệt là vừa lừa đôi.
Ngày nay sum họp đôi đàng
ÔI thôi họ hàng ta vui quá xá là vui.
ÐK :
Trăm năm duyên tình vững bền,
Thương nhau cho trọn đời
Chung sức xây ngày mai.
Tương lai chung một hướng đời,
Cho nhau niềm vui niềm tin yêu sáng ngời.
Cho nhau môi mặn, hương nồng,
Cho nhau nụ hồng còn trinh nguyên phơi phới.
Sang năm cho đời một tin mừng,
Con cưng đầu lòng
là một bé trai thật ngoan.
Lời 2:
Ô vui quá xá là vui…
Nhà trai bên gái ai nấy cũng thật tươi.
Ngày xuân hoa lá khoe màu tươi,
Muôn sắc huy hoàng tô thắm cho ngày vui.
Mừng tân hôn chúc chú rể mới,
Tôi chúc cô dâu hiền nên mối duyên trầu cau.
Cô dâu duyên dáng xinh thật là xinh,
Bên chú rể hiền xứng lứa lại vừa đôi.
Quan viên hai họ chúc mừng,
Cho đôi vợ chồng nên mối duyên trầu cau.
Ô vui quá xá bà con ơi,
Nhà trai là hăng hái bên gái kém gì đâu.
Ngày xuân ta hát câu bền lâu,
Ta hát khúc sum vầy cho ngất ngây trời mây.
Bà Hai đang nói với thầy Tám,
Tui tính năm này tui cưới luôn cho thằng Sáu,
Anh tính cho rồi tui với anh đi làm sui.
Ông sui cũng đang nói với bà sui,
Dâu với rể hiền xứng lừa thiệt là vừa lừa đôi.
Ngày nay sum họp đôi đàng
ÔI thôi họ hàng ta vui quá xá là vui.
ÐK :
Trăm năm duyên tình vững bền,
Thương nhau cho trọn đời
Chung sức xây ngày mai.
Tương lai chung một hướng đời,
Cho nhau niềm vui niềm tin yêu sáng ngời.
Cho nhau môi mặn, hương nồng,
Cho nhau nụ hồng còn trinh nguyên phơi phới.
Sang năm cho đời một tin mừng,
Con cưng đầu lòng
là một bé trai thật ngoan.
Góc phố này kể từ ngày em đã đi ko về đây
thì đàn chim én cũng đã bay xa chẳng ghé qua một lần
Phố cũ không mùa xuân chỉ còn mùa đông lạnh lùng
Còn mình anh ngồi đây nhớ mong
Phố cũ buồn bởi vì người quên hết nơi ta từng qua
Mình ngồi nơi ấy cứ hát vu vơ chỉ mấy câu nhàm tinh
Nhắm mắt em nhìn anh chỉ cười mà không một lời
Làm lòng anh ngẩn ngơ đấy thôi!
Giờ phố xưa không còn em không còn ai ngắm sao từng đêm!
Áo hoa đưa em xa thật xa
Để mình anh chốn đây lặng thầm
Giờ phố không tên và anh bao ngày qua cứ mong chờ em
Phố hôm nay ai kia đặt tên là con phố…
Phố anh chờ em…!
Hì hụi 2 tiếng đồng hồ cũng xong được 1 bài trong album, hix, lâu vãi vật. Nhưng cơ mà thấy tác phẩm của mình cũng “ra gì” phết. Vợ ơi, bài đầu tiên trong album ảnh cưới của mình xong rùi đấy, hum nào vợ xem nhá ^^. Chồng làm xong chồng đi ngủ đây
Hôm nay tôi trở về thăm trường cũ
Nhiều nét đổ thay tường mái rêu mờ
Bên hiên hằng giờ tìm những bạn xưa
May ra có còn đôi đứa
Vẫn yên vui sống đời học trò..
Bâng khuâng đợi chờ người sao chẳng đến?
Hỏi lá hỏi hoa chỉ thấy im lìm
Cây dương đầu trường còn khắc hàng tên
Hoa leo phũ phàng đan kín
Tiếng ve ru nghe gợi buồn thêm ..
Bạn cũ xa rồi, có người về đất buôn xuôi
Năm ba đứa bạt phương trời
Hai thằng chờ đầu quân năm tới..
Ve ơi, hát gì điệu nhạc lâm ly
Khóc người biền biệt sơn khê
Cố nhân đi bao giờ mới về?
Hôm nay trở lại nhiều khuôn mặt mới
Thầy đó trường đây bạn hữu đâu rồi?
Bao nhiêu kỷ niệm hoa bướm ngày thơ
Vang trong nỗi niềm nhung nhớ
Có ai đi thương về trường xưa
Một lần nọ, anh chỉ em đám mây hình trái tim trên bầu trời và nói rằng anh tặng em trái tim ấy. Đó là đám mây có hình trái tim hoàn hảo. Hic, em hạnh phúc nhưng em không biết lấy cái gì để tặng lại anh.
Điều làm em đau lòng nhất là khi em nhìn lên bầu trời. Vì sao? Vì em yêu anh!
Khi em mới quen anh, khi chúng ta chỉ là hai người bạn. Anh còn nhớ không? Chúng ta đã ngồi trên ghế đá công viên, áo em mặc cũng xanh như màu trời của ngày hôm ấy. Chúng ta cùng nhìn lên bầu trời và nhìn những đám mây, đoán xem đám mây này giống cái gì. Em đoán nó là con gấu, anh lại nói nó giống con ngựa. Em đoán nó giống ông tiên, anh nói nó chỉ là một que kem. Anh thực tế, em thì mơ mộng. Đoán và đoán. Môi em chu ra mỗi khi em không phục, em khi ấy háo thắng lắm cơ. Anh chỉ cười khinh khích mỗi khi chọc được em, nụ cười của anh sáng như những đám mây.
Đoán và đoán. Từ lúc nào em phát hiện em đã dần tựa vào vai anh và anh đang say sưa ngửi mùi tóc của em. Trong lòng em có điều gì đó đang chớm nở. Như một bông hoa đang chuẩn bị xiêm y lộng lẫy chờ đến ngày nở rộ. Hương thơm của nụ hàm tiếu thật ngọt ngào, thuần khiết và chiếm trọn tim em. Em đoán đó là tình yêu.
Và rồi chúng ta cũng yêu nhau. Lần đầu tiên nếm được vị ngọt của tình yêu nên em đã yêu anh thật sâu đậm, tưởng chừng như chúng ta không thể chia lìa.
Một lần nọ, anh chỉ em đám mây hình trái tim trên bầu trời và nói rằng anh tặng em trái tim ấy. Đó là đám mây có hình trái tim hoàn hảo. Hic, em hạnh phúc nhưng em không biết lấy cái gì để tặng lại anh.
- Em cũng tặng anh đám mây đó.
- Không, anh xí trước rùi. Em tìm cái khác tặng anh đi.
- Em tặng anh trái tim của em nhé. Quý lắm đó, nhiềuu người muốn mà hổng được.
- Thui khỏi, anh có rùi.
… Từ lúc nào đám mây đã tan.
Trước đó, em rất nhiều lần nhìn lên bầu trời nhưng không bao giờ tìm được đám mây có hình trái tim. Sau đó, em mải mê tìm kiếm một đám mây hình trái tim để tặng anh nhưng cũng không thấy. Chưa kịp tặng anh món quà đáng giá như trái tim mây ấy thì chúng ta đã chia tay.
Cho nên, anh yêu à. Điều làm em đau lòng nhất là mỗi khi em nhìn lên bầu trời. Em vẫn mãi tìm một đám mây hình trái tim hoàn hảo. Tim em thắt lại vì trên trời không có trái tim mây nào cả, hoặc đã có và đã tan đi trước khi em kịp tìm thấy. Em đau lòng vì em biết em vẫn còn yêu anh, vẫn còn nhớ anh nhiều lắm. Còn anh? Tình yêu của anh có phải cũng nhanh tan như mây trời?
Nếu một ngày nào đó, em nhìn thấy đám mây hình trái tim. Em sẽ chụp hình và gửi nó cho anh.
Comments