Em ah, bây giờ anh mới biết, chỉ có đá xanh rêu sống đủ tuổi đời, chỉ có áng mây trôi qua bao kiếp người, chỉ có ngọn đèn thức suốt đêm sâu … mới hiểu thế nào là yêu và chia ly.

Khi nào anh và em sống đủ nhiều, chứng kiến đủ kiếp người … thì hiểu nhau?

Chúng mình đã từng yêu nhau là thế nhưng ái ân bây giờ là nước mắt. Từ sâu thẳm lòng mình, anh vẫn dành một khoảng trống, một thoáng nhớ mong manh dành cho em, bây giờ và mãi mãi, anh biết sẽ không ai xâm phạm vào khoảng trống ấy được.

Khi chia tay nhau, anh cảm thấy mình như một con chim lạc đàn. Anh cô đơn và hoài nghi vào chính mình, hoài nghi vào lý lẽ của mình, hoài nghi vào tương lai của mình. Đối với anh, tương lai chỉ như “chiều vàng”. Anh đã hi vọng, “trời đừng bão tố để yêu thương càng nhiều gắn bó, tháng ngày là men say hồn thơ”.

Cái thuở vụng dại. Anh còn chưa trưởng thành, còn hy vọng trời đừng có bão tố. Trời không thể không có bão tố, anh không thể không mất em. Giờ đây anh chợt hiểu, cái thuở “lạc đàn” của mình rồi cũng sẽ qua, những ước mơ về một tình yêu không có sóng gió chỉ là một thuở. Tất cả những người trẻ đều có một thuở “lạc đàn” và “cô đơn” như anh. Tất cả mọi người đều yêu và chia ly. Chính vì thế mà chúng ta trở nên không lạc đàn trong cái rừng lạc đàn ấy.

Tình yêu đã vỗ cánh rồi. Anh ngỡ ngàng nhìn lại. Tình yêu đã vỗ cánh thật sao? Nhiều lúc anh tự lừa dối mình và cố gắng mang em trở lại. Nhưng không thể. Tình yêu đã thực sự vỗ cánh rồi. anh đau khổ, quằn quại. Nhưng khi cơn đau khổ quằn quại ấy qua đi, anh chợt nhận ra dù tình yêu đã vỗ cánh rồi nhưng nó vẫn cứ là hoa rót mật cho đời.

Tình yêu của chúng mình tuy ngắn ngủi nhưng là hoa là mật. Nó sẽ là giọt mật nồng nàn còn đọng lại cuối hồn anh, anh biết rằng, dù sau này cuộc sống, cơm áo gạo tiền, gia đình, công việc, con cái chi phối, em vẫn cứ ở trong anh, một góc lặng lẽ, như là giọt mật ấy, rót vào đời anh và rót vào cuộc đời.

Có thể anh sẽ không nhớ hết, 10 năm rồi 20 năm sẽ làm phôi pha kỷ niệm, nhưng anh sẽ nhớ em, nhớ về thuở vụng dại của đời mình, mình đã từng yêu một người, nhớ rằng em đã từng tồn tại …

Như anh nhớ về:
Mầu áo thiên thanh thơ ngây ngày nào
Chìm khuất trong mưa mưa bay rạt rào
Đọc lá thư xưa một trời luyến tiếc
Nhớ môi em và màu mắt biếc
Suối hẹn hò trăng xanh đầu non.

[pro-player width='530' height='30' type='sound']http://media14.nhaccuatui.com/aa3bd81642bc6d756f60e3e67947c30f/4aaa075a/NCT42/Le%20da%20-%20Dam%20Vinh%20Hung%20%5BNCT%207613160794%5D.mp3[/pro-player]
Lệ Đá
Tác giả: Trần Trịnh
Ca sĩ: Đàm Vĩnh Hưng
Hỏi đá xanh rêu bao nhiêu tuổi đời. Hỏi gió phiêu du qua bao đỉnh trời. Hỏi những đêm sâu đèn vàng héo hắt. Ái ân bây giờ là nước mắt Cuối hồn một thoáng nhớ mong manh
Thuở ấy tôi như con chim lạc đàn. Xoải cánh cô đơn bay trong chiều vàng. Và ước mơ sao trời đừng bão tố. Để yêu thương càng nhiều gắn bó. Tháng ngày là men say nguồn thơ

Tình yêu đã vỗ cánh rồi Là hoa rót mật cho đời
Chắt chiu kỷ niệm dĩ vãng Em nhớ gì không em ơi !

Mầu áo thiên thanh thơ ngây ngày nào. Chìm khuất trong mưa mưa bay rạt rào. Đọc lá thư xưa một trời luyến tiếc. Nhớ môi em và màu mắt biếc. Suối hẹn hò trăng xanh đầu non

Từ những đam mê xa trong cuộc đời. Từ những cơn vui tan theo nụ cười. Từ phút trao đi cuộc tình thứ nhất. Giá băng khi tuổi hồng đã mất. Dấu bèo chìm giữa sóng xa khơi
Giòng tóc mây thơ trên vai rũ mềm. Mười ngón tay em đan trong tủi phiền. Lời hứa cao bay cuộc tình đã mất. Giấc mơ hoa đầu đời đã tắt. Có gì vừa trôi qua tầm tay

Người đi đi mãi không về Thời gian xóa vội câu thề
Bóng anh nhạt nhòa bóng núi Tôi với tình yêu trăng sao

Lạy Chúa ngôi ba nghe con nguyện cầu. Và giúp cho con quên đi tình sầu. Lời thánh ru êm giọt đàn thống hối. Chúa trên cao mỉm cười thứ lỗi. Những giọt đàn vang trong trời tin

 Leave a Reply

(required)

(required)

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

 
   
© 2012 Hapm's Blog Suffusion theme by Sayontan Sinha