Một phút tâm trạng khi nhớ về người cũ. Một thoáng buồn sau nỗi buồn dai dảng suốt thời gian qua. Gửi em !
Một bài thơ mình đọc, cũng chẳng nhớ xuất xứ từ đâu, bác nào là tác giả bài này thì thứ lỗi cho em nhé, và nếu được bác comment để em còn bác. Cám ơn bác rất nhiều.
Một nghìn con hạc giấy
Tặng cho người anh yêu
Mà sao em nỡ bỏ
Xa rời anh một chiều
Có phải anh hèn yếu
Chỉ một nhân viên quèn
Giờ em đi, anh hiểu
Đời thiếu tiền, ai quen!
Anh lao vào công việc
Như một gã say men
Giờ đã thành doanh nghiệp
Đâu ngại đời chê khen
Một ngày giông tầm tã
Một đôi vợ chồng già
Tấm dù che không đủ
Mái đầu hứng mưa sa
Hai người đi lếch thếch
Anh háo hức theo sau
Giờ ai người thấp kém
Em sẽ biết rất mau
Em vẫn như ngày xưa
Dịu dàng và đằm thắm
Nhìn anh cười say đắm
Trên bức hình mộ bia
Đây, những con hạc giấy
Phủ lên tấm thân quen
Cha mẹ đã mang đến
Như ước nguyện của em
Một căn bệnh ung thư
Một tấm tình xa vắng
Giữ trọn niềm cay đắng
Giúp một người vươn lên
Mưa lâu rồi đã tạnh
Mà sao mặt đẫm nhòa
Trách người mình máu lạnh
Xót một người đi xa
Đời không ai hèn yếu
Đời không thiếu chân tình
Đến bây giờ anh hiểu
Đau xót cho đôi mình
Chúc những ai say đắm
Hãy nâng niu tấm tình
Đừng xa nhau cay đắng
Sống một đời điêu linh…

Bao giờ mình được như anh ấy:
, sợ gì ai nữa ta
Giờ đã thành doanh nghiệp ( nhớn à nha )
Đâu ngại đời chê khen
Thế là ngon rồi
em nó thật là cái bài thơ này em chả thấy hay gì ráo!
bó tay!
@Hiếu: em cũng thấy thế, nhưng vẫn thấy có cái gì đó, đáng để đọc, để làm 1 entry và để có 1 comments ( của bác
)